Công Ty Luật Quốc Tế Phước & Cộng Sự

Chọn Ngôn Ngữ:
+84 (28) 3744 9977
Phuoc & Partners Attorneys At Law

Tạp chí luật IP Asia, Tháng 11 -2017 | Phuoc & Partners

Luật sư thành viên của Phuoc & Partners, ông Nguyễn Đức Hiếu đã có chia sẻ những ý kiến chuyên môn dưới góc độ pháp lý cho một bài viết mang tên “Quy định luật pháp nào điều chỉnh  các trang mạng?”, trong Tạp chí Sở hữu trí tuệ Châu Á, ấn bản được phát hành vào tháng 11/2017.

Các trang thông tin điện tử của bảo tàng thường có thể truy cập được trên toàn thế giới, và chúng cũng thường phổ biến các tác phẩm trên phạm vi toàn cầu. Vậy luật pháp quốc gia nào sẽ được áp dụng đối với các hành vi sử dụng tác phẩm đã được bảo hộ quyền tác giả của một người nào đó nào đó khi mà tác phẩm đó được phổ biến ở ngoài lãnh thổ của người sử dụng tác phẩm?

Theo Ông Nguyễn Đức Hiếu, luật sư thành viên tại Phuoc & Partners “nguyên tắc lãnh thổ là nguyên tắc mà Việt Nam lấy làm căn cứ để bảo hộ quyền tác giả. Điều này có nghĩa là “hành vi sử dụng” các tác phẩm được bảo hộ tại Việt Nam phải tuân thủ luật pháp Việt Nam nếu nó được thực hiện tại Việt Nam, hay nói cách khác  việc thực thi quyền sở hữu trí tuệ đối với các hành vi vi phạm quyền tác giả được thực hiện tại Việt Nam không thể vượt qua ranh giới quyền tài phán của Việt Nam.”

Theo ông Hiếu, cho dù tác phẩm, nếu được xuất bản trên phạm vi toàn cầu hoặc được phổ biến ngoài lãnh thổ cũng sẽ không tạo cho tác phẩm có thêm bất kỳ lợi thế nào ở Việt Nam, trong khi đó việc xuất  bản và phổ biến tác phẩm như vậy lại  đặt ra câu hỏi là dựa trên cơ sở nào mà các tác phẩm này có thể được yêu cầu bảo hộ tại Việt Nam. Ông Hiếu cũng nhấn mạnh thêm rằng: “Đây là câu hỏi đầu tiên và quan trọng nhất mà các công dân nước ngoài nên lưu ý trước khi họ có ý định truy cứu trách nhiệm đối với hành vi nào bị cáo buộc là hành vi xâm phạm quyền tác giả. Về khía cạnh này, cơ cứ “đãi ngộ quốc gia” trong các công ước quốc tế (như Công ước Berne và các công ước song phương khác) mà Việt Nam là quốc gia thành viên (hoặc đã gia nhập) có thể sẽ hữu ích. “Tóm lại, giống như nhiều quốc gia tài phán khác, pháp luật Việt Nam chỉ là luật quốc gia được áp dụng đối với những người sử dụng các tác phẩm được bảo hộ quyền tác giả tại Việt Nam. Tuy nhiên, vấn đề “lựa chọn luật pháp” này trở thành thứ yếu khi xuất hiện “các yếu tố nước ngoài”, ví dụ như trường hợp tác phẩm liên quan được xuất bản lần đầu tiên bên ngoài lãnh thổ Việt Nam, bởi lẽ khi đó tác giả của các tác phẩm này trước hết phải chứng minh được rằng họ có quyền tác giả đối với tác phẩm này tại Việt Nam”.

Asia IP November 2017